Journey28 tháng 7, 2026·5 phút đọc

Những Chuyến Đi Thay Đổi Cách Mình Nghĩ

Không phải review địa điểm. Mà là kể lại những lần ra khỏi Việt Nam và mang về thứ gì đó không mua được bằng tiền: góc nhìn.

Tuan Dao
Tuan Dao
Journey · 28 tháng 7, 2026

Mình không đi du lịch nhiều. Mỗi chuyến đi đều có lý do, đều có mục đích, và hầu hết đều thay đổi cách mình nhìn mọi thứ sau khi về. Bài này không phải review địa điểm. Mà là kể lại những lần ra khỏi Việt Nam và mang về thứ gì đó không mua được bằng tiền: góc nhìn.

Singapore — All That Matters 2025

Chuyến đi đầu tiên ra ngoài để làm việc thật sự. Tháng 9/2025, bão số 10 Bualoi đổ bộ, Vietnam Airlines đổi lịch bay, mình huỷ vé, đặt nhầm vé VietJet sai ngày, hết economy phải mua thương gia, delay cả ngày ở sân bay Đà Nẵng, máy bay trục trặc phải đáp ở Hồ Chí Minh đổi tàu, 1h30 sáng mới đến Changi. Trong khi team đã ở Singapore từ chiều.

Nhắn tin với Duy giữa lúc đổi lịch bay vì bão Bualoi

Ghế thương gia SkyBoss trên chuyến bay đổi vé phút chót

Tất cả chỉ để đến được All That Matters, sự kiện lớn nhất ngành giải trí và âm nhạc châu Á.

Và nó xứng đáng.

Sảnh đón All That Matters Singapore 2025

Mình gặp Aurélien Carette từ Labelcamp. Ngồi với Tram Nguyen và Muara Sipahutar bên YouTube Music. Trao đổi với Harry Yang từ Tencent Music. Mỗi cuộc gặp đều mở ra một góc mà mình chưa từng nhìn thấy khi ngồi ở Đà Nẵng. Cách người ta vận hành catalog ở quy mô toàn cầu. Cách YouTube Music nhìn thị trường Việt Nam. Cách Tencent Music xây dựng hệ sinh thái nhạc số ở Trung Quốc.

Danh thiếp của Tram Nguyen, YouTube Music

Trước chuyến đi này, mình làm việc với các đối tác qua email, qua call. Biết tên, biết mặt trên LinkedIn, nhưng chưa bao giờ ngồi cùng bàn. Sau chuyến này mình hiểu: trong ngành này, gặp trực tiếp thay đổi tất cả. Một buổi cà phê 30 phút tạo ra nhiều hơn 50 cái email.

Singapore dạy mình: phải đến. Phải có mặt. Ngồi ở nhà gửi email thì không ai nhớ mình.

Dubai — Tháng 7/2026

Dubai không phải chuyến công tác. Mình đi cùng Duy và Lộc, hai anh em HyperPulse, bốn ngày. Mục đích đơn giản: mở mang tầm mắt. Cảm nhận thế giới ngoài kia đang chạy ở tốc độ nào. Rồi về, làm việc căng hơn.

Và Dubai cho mình đúng thứ đó.

Downtown Dubai nhìn từ trên cao

Sheikh Zayed Road, hai hàng toà nhà chọc trời

Lái xe trên Sheikh Zayed Road, nhìn hai hàng toà nhà chọc trời, cần cẩu khắp nơi. 50 năm trước chỗ này chỉ là sa mạc. Giờ nó là một trong những thành phố giàu nhất thế giới. Không phải vì may mắn. Mà vì có người dám nhìn một bãi cát và nói “mình sẽ xây thành phố ở đây”.

Museum of the Future

Đứng trước Museum of the Future, toà nhà hình oval phủ kín chữ Ả Rập bằng thép, mình hiểu: kiến trúc này không phải để ở. Nó là một tuyên bố. Tương lai trông như thế này nếu dám nghĩ lớn.

Burj Khalifa đổi màu nhìn từ rooftop

Ngồi trên rooftop nhìn Burj Khalifa đổi màu, ba đứa nói chuyện về HyperPulse. Về 5 năm tới. Về mình muốn xây cái gì. Có những cuộc trò chuyện chỉ xảy ra khi mình ngồi ở một nơi đủ lạ, đủ khác, để thoát ra khỏi lối mòn suy nghĩ hàng ngày. Tối hôm đó là một lần như vậy.

ATV trên sa mạc cùng Duy và Lộc

Jet ski trước Burj Al Arab

Lái BMW M4 lúc nửa đêm

Cả chuyến ATV trên sa mạc, jet ski trước Burj Al Arab, lái BMW M4 lúc nửa đêm. Không phải để flex. Mà vì những trải nghiệm đó cho mình thấy thế giới rộng hơn cái mình tưởng. Và mình mới chỉ ở rìa.

Dubai dạy mình: nhìn thấy đỉnh cao trông như thế nào thì không thể về rồi làm qua loa được nữa.

Không phải đi xa mới học được

Nói thật, không phải chuyến nào cũng phải bay ra nước ngoài. Có những lần mình đi Sài Gòn gặp đối tác, ngồi ở một quán cà phê nói chuyện hai tiếng, rồi về mà đầu thay đổi hoàn toàn. Có lần ra Hà Nội gặp anh em trong team, làm việc cùng nhau mấy ngày liền, hiểu nhau hơn qua cách ngồi cạnh nhau thay vì qua Google Meet.

Quan trọng không phải đi đâu. Mà là đi ra khỏi cái vòng tròn hàng ngày. Vì khi mình ở mãi một chỗ, làm mãi một thứ, gặp mãi những người đó, mình bắt đầu nghĩ thế giới chỉ có vậy. Đi để biết nó không phải vậy.

Tại sao mình sẽ tiếp tục đi

Mình 22. Công ty đang chạy. Tiền vẫn phải kiếm. Thời gian không có nhiều. Nhưng mình sẽ không ngừng đi. Vì mỗi chuyến đi đều cho mình một thứ mà ngồi ở nhà không có được: cảm giác nhỏ bé. Cảm giác thế giới rộng hơn cái mình biết. Và cảm giác đó, nghe thì nghịch lý, lại là thứ cho mình năng lượng để về và làm lớn hơn.

Hoàng hôn trên biển Dubai

Đừng tiếc tiền đi. Tiền đi có thể kiếm lại. Nhưng góc nhìn một khi đã mở thì không thu hẹp lại được. Và đôi khi, thứ mình cần không phải một chiến lược mới hay một deal mới. Mà chỉ là một chuyến bay, một thành phố lạ, và vài ngày để nhìn mọi thứ từ xa.